Thành Viên và Kỷ Luật

Khi nào Hội thánh nên thực hành kỷ luật của Hội thánh?

Trả lời

Câu trả lời cho câu hỏi đó phụ thuộc vào việc chúng ta đang nói về điều mà Jay Adams gọi là kỷ luật của Hội thánh chính thức hay không chính thức. Kỷ luật của Hội thánh không chính thức liên quan đến sự đối đầu cá nhân, trong khi kỷ luật của Hội thánh chính thức liên quan đến một quá trình của toàn thể Hội thánh.

  1. Không chính thức. Dù nghiêm trọng hay không, có thể đem quở trách riêng giữa hai anh chị em trong đức tin. Đó không phải là để nói rằng chúng ta nên khiển trách mọi tội lỗi mà một thành viên trong hội thánh đã vi phạm. Chỉ đơn giản là nói rằng mọi tội lỗi, dù nhỏ đến thế nào, xảy ra giữa hai tín hữu có thể thương yêu nhau hơn trong một môi trường riêng tư, với sự thận trọng tùy thuộc.
  2. Chính thức. Một cách để tóm tắt nội dung của Kinh Thánh là nói rằng kỷ luật của Hội thánh chính thức là cần thiết trong trường hợp tội lỗi nhiều người biết, nghiêm trọng và không chịu ăn năn.
  • Tội lỗi phải có một biểu hiện bên ngoài. Nó phải là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt hoặc nghe bằng tai. Các Hội thánh không nên nhanh chóng đi đến quyết định mỗi khi họ nghi ngờ lòng tham lam hoặc niềm tự hào trong lòng của một ai đó. Không phải là tội lỗi trong lòng là không nghiêm trọng. Đó là Chúa biết rằng chúng ta không thể nhìn thấy tấm lòng của người khác, và rằng những vấn đề đối với tấm lòng thực sự cuối cùng sẽ thể hiện ra bên ngoài cho mọi người biết (1 Sam. 16: 7; Ma-thi-ơ 7: 17ff.; Mác 7:21).
  • • Thứ hai, tội lỗi phải nghiêm trọng. Theo đuổi mọi tội lỗi nhỏ bé, cuộc sống của  hội thánh có lẽ sẽ gây ra hoang tưởng và thúc đẩy hội thánh hướng tới một hình thức bên ngoài. Rõ ràng Hội thánh cần phải là một nơi để yêu thương “che đậy vô số tội lỗi” trong đời sống của một hội thánh (1 Phi-e-rơ 4: 8). Không phải mọi tội lỗi đều phải được theo đuổi tối đa. Rất may, Thiên Chúa đã không làm như vậy với chúng ta.
  • • Cuối cùng, kỷ luật của Hội thánh chính thức là quá trình hành động thích hợp khi ai đó phạm lỗi mà không ăn năn. Người liên quan đến tội lỗi nghiêm trọng đã phải đối diện một cách cá nhân với các mệnh lệnh của Đức Chúa Trời trong Kinh thánh, nhưng người đó từ chối buông bỏ tội lỗi. Từ tất cả các lần đối chứng, họ đã coi tội lỗi quan trọng hơn chính Chúa Giê-su. Ngoại lệ duy nhất cho điều này là khi đó là một tội lỗi nghiêm trọng thì ngay lập tức câu hỏi được đặt ra đó là người này đã thực sự được tái sanh trong Đấng Christ (xin xem 1 Cô-rinh-tô 5 để biết ví dụ về điều này).

 

(Tài liệu này được trích ra từ bài viết của Jonathan Leeman, “A Church Discipline Primer)

 


Bài viết này được dịch với sự hợp tác của Tạp chí Thần học Việt Nam (VietnameseTheologicalReview.org). Hãy ghé vào trang web của Tạp chí Thần học để tìm hiểu thêm các nguồn tài liệu kinh thánh hữu ích hơn.

Thêm answers được gắn thẻ là: